Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

Có thể nói, đời người thật khó mà thỏa mãn được. Tại sao lúc nào cũng muốn và khi có được cái đã muốn rồi thì vẫn thấy không đủ? Lúc nào lý trí cũng nghĩ một đằng nhưng bản thân lại làm một nẻo.
Bản thân chúng ta chắc cũng chẳng biết đâu là giới hạn, đâu là điểm dừng của chính mình. Nói một cách khác, liệu ai trong số chúng ta đủ tự tin nói rằng đã hiểu hết bản thân?
Chính những điều chúng ta không có được mới khiến chúng ta phải hoài tâm, lao lực. Chúng ta tự huyễn hoặc chính mình, tự ảo tưởng bản thân cho rằng những thứ mà mình không có được là những gì tốt nhất, đẹp nhất, những mục tiêu lớn nhất để mình thay đổi. Chúng ta quên đi hiện thực trước mắt, nhiều khi chỉ vẩn vơ vô định.
Thật ghen tị với người nào có thể sống thật lòng mình. Đã bao nhiêu người trong chúng ta thấy lạc lõng trước xã hội này. Ngoài mặt, ta bày ra một bộ mặt thơn thớt nói cười, cố dẫn truyện, cố mồm năm miệng mười nhưng đến kết, ta vẫn thấy sâu thẳm là sự cô độc, buồn tẻ.
Có ai thấy cuộc đời bây giờ quá thực dụng không? Khi ta mơ mộng, ta khao khát thì sẽ có người khuyên răn ta hãy nên thực tế một chút, cuộc đời chẳng bao giờ như ta mong mỏi đâu. Chẳng lẽ, cứ phải sống theo sự sắp xếp của người khác, chẳng lẽ cứ phải an phận, cứ phải ngoan ngoãn hiền lành mới là tốt?
Rất nhiều thanh niên bây giờ đang vướng vào tình trạng này. Trong khi có rất nhiều bạn trẻ năng động, tích cực thì cũng có những bạn trẻ vẫn lạc lõng, không tìm thấy mục đính, không tìm thấy tiếng nói chung với cuộc đời. Vậy, phải sống thể nào mới đúng? Phải sống thể nào mới không phí hoài giờ phút thanh xuân quý giá trong đời mình?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét