Có thể nói, đời người thật khó mà thỏa mãn được. Tại sao lúc nào cũng muốn và khi có được cái đã muốn rồi thì vẫn thấy không đủ? Lúc nào lý trí cũng nghĩ một đằng nhưng bản thân lại làm một nẻo.
Bản thân chúng ta chắc cũng chẳng biết đâu là giới hạn, đâu là điểm dừng của chính mình. Nói một cách khác, liệu ai trong số chúng ta đủ tự tin nói rằng đã hiểu hết bản thân?
Chính những điều chúng ta không có được mới khiến chúng ta phải hoài tâm, lao lực. Chúng ta tự huyễn hoặc chính mình, tự ảo tưởng bản thân cho rằng những thứ mà mình không có được là những gì tốt nhất, đẹp nhất, những mục tiêu lớn nhất để mình thay đổi. Chúng ta quên đi hiện thực trước mắt, nhiều khi chỉ vẩn vơ vô định.
Thật ghen tị với người nào có thể sống thật lòng mình. Đã bao nhiêu người trong chúng ta thấy lạc lõng trước xã hội này. Ngoài mặt, ta bày ra một bộ mặt thơn thớt nói cười, cố dẫn truyện, cố mồm năm miệng mười nhưng đến kết, ta vẫn thấy sâu thẳm là sự cô độc, buồn tẻ.
Có ai thấy cuộc đời bây giờ quá thực dụng không? Khi ta mơ mộng, ta khao khát thì sẽ có người khuyên răn ta hãy nên thực tế một chút, cuộc đời chẳng bao giờ như ta mong mỏi đâu. Chẳng lẽ, cứ phải sống theo sự sắp xếp của người khác, chẳng lẽ cứ phải an phận, cứ phải ngoan ngoãn hiền lành mới là tốt?
Rất nhiều thanh niên bây giờ đang vướng vào tình trạng này. Trong khi có rất nhiều bạn trẻ năng động, tích cực thì cũng có những bạn trẻ vẫn lạc lõng, không tìm thấy mục đính, không tìm thấy tiếng nói chung với cuộc đời. Vậy, phải sống thể nào mới đúng? Phải sống thể nào mới không phí hoài giờ phút thanh xuân quý giá trong đời mình?
Liên Tâm
Liên trông khí chất ung dung quá Sen mộc hương thơm thật vô giá Lòng người khát được như sen vậy Vui thấy thanh bình tự trong tâm
Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013
Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013
Yêu là gì?
Có ai hay biết?
Tôi đang mong điều kì diệu chợt tới
Với bản thân, một cô gái thanh xuân
Chàng trai ấy hiện ra đầy mộng mị
Khoát cánh tay che chở giấc ngủ mê
Mang tà áo choàng dài luôn trầm tĩnh
Choàng lên tấm thân lạnh của tôi đây
Tôi mơ về một gương mặt xa xăm
Ánh mắt dài sâu thẳm bao vũ trụ
Kéo hồn tôi lơ lửng khỏi mặt đất
Song dịu dàng vuốt ve làn mi tôi
Chàng có biết em mòn từng giây phút
Trái tim này chờ đợi ngày và đêm
Chàng nơi đâu hãy đến bên em với
Để em đây tìm được giấc bình yên
Chàng chưa đến đời em toàn vô vị
Mở mắt ra bóng tối toàn chìm bên
Bốn bức tường bao vây hồn em lại
Dìm em xuống níu không nổi khát khao
Phải chăng chàng sẽ sóng bước bên em?
Nâng em đến giấc mơ đầy ao ước?
Em muốn thoát khỏi chốn chật hẹp này
Để bản ngã được bay bổng tự do
Lại bất lực nhìn trời không hờ hững
Bỗng thấy yêu là một thứ xa hoa
Liệu mãnh liệt, liệu có tồn tại thực?
Sẽ ra sao? Sẽ phải làm sao đây?
Luôn muốn yêu nhưng yêu thế nào đây?
Có ai hay biết?
Tôi đang mong điều kì diệu chợt tới
Với bản thân, một cô gái thanh xuân
Chàng trai ấy hiện ra đầy mộng mị
Khoát cánh tay che chở giấc ngủ mê
Mang tà áo choàng dài luôn trầm tĩnh
Choàng lên tấm thân lạnh của tôi đây
Tôi mơ về một gương mặt xa xăm
Ánh mắt dài sâu thẳm bao vũ trụ
Kéo hồn tôi lơ lửng khỏi mặt đất
Song dịu dàng vuốt ve làn mi tôi
Chàng có biết em mòn từng giây phút
Trái tim này chờ đợi ngày và đêm
Chàng nơi đâu hãy đến bên em với
Để em đây tìm được giấc bình yên
Chàng chưa đến đời em toàn vô vị
Mở mắt ra bóng tối toàn chìm bên
Bốn bức tường bao vây hồn em lại
Dìm em xuống níu không nổi khát khao
Phải chăng chàng sẽ sóng bước bên em?
Nâng em đến giấc mơ đầy ao ước?
Em muốn thoát khỏi chốn chật hẹp này
Để bản ngã được bay bổng tự do
Lại bất lực nhìn trời không hờ hững
Bỗng thấy yêu là một thứ xa hoa
Liệu mãnh liệt, liệu có tồn tại thực?
Sẽ ra sao? Sẽ phải làm sao đây?
Luôn muốn yêu nhưng yêu thế nào đây?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)